Sức khỏe tâm lý & Chữa lành,  Tâm lý

NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ TỔN THƯƠNG

♥ 2021 ♥ HEALING & LOVE

Không biết từ bao giờ, con lại trở nên lạnh lùng như vậy, không muốn tiếp xúc với người khác.

Tối qua con có một giấc mơ, trong mơ, con một mình đứng trước cổng nhà hàng xóm, trước mặt là cánh đồng lúa mênh mông mà hồi nhỏ con thường ra ngắm, con gặp lại người bác gái hồi nhỏ con ở nhờ, sau đó con quay về ngôi nhà cũ của mình. Đứng trước sân, con lặng lẽ nhìn ba cặm cụi lau nhà. Đã hơn 10 năm rồi, con không nhớ nữa, có lẽ nhiều hơn, con mới gặp lại ba trong tình trạng tỉnh táo này. Con nhớ hồi nhỏ, khi ba chưa nghiện rượu quá nặng, ba là một người đàn ông hiền lành, ít nói và chăm chỉ. Quá lâu rồi con không nhìn thấy ba như vậy. Con đến giúp ba và hỏi: “Tại sao ba không để mẹ về làm cho, chân cẳng ba không tiện, ngồi như vậy không đau à?”

Ba không ngừng tay cười nói: “Không đau, để ba phụ mẹ, mẹ đi làm mệt mỏi rồi, đỡ được chừng nào hay chừng đó, lát mẹ về giặt đồ cho ba là được, ba để sẵn đó rồi”

Sau đó, con đỡ ba về giường nằm. Con nhìn ba và nắm lấy tay người: “Ba cứ như thế này thật tốt, biết đâu một ngày mẹ mềm lòng, mẹ sẽ về.”

Ba cười chua chát: “ừ, năm xưa là ba có lỗi với mẹ con”

Tiếng xe máy vang lên, con và ba nhìn ra sân, trông thấy mẹ chở thằng cu con anh trai về, nhìn ba và mẹ nói chuyện câu được câu chăng, lòng con như được lấp đầy. Cảnh trong mơ vĩnh viễn dừng lại ở đó. Con tỉnh dậy, trở lại với cảm giác trống rỗng quen thuộc, sự trọn vẹn trong mơ dường như đã cách mấy đời. Nhớ về ba, về mẹ, nhớ về khung cảnh trong mơ, con không kìm được bật khóc, khóc tức tưởi như một đứa trẻ chưa lớn. Khi trụ cột bị gãy, gia đình cũng không còn, con lớn lên như một đứa trẻ mồ côi, lúc nào cũng thiếu cảm giác an toàn, phải gồng mình đối mặt với những khắc nghiệt của cuộc sống. Đến khi trưởng thành, con cứ tưởng mình đã đủ mạnh mẽ, nhưng lúc này con chợt nhận ra nguồn cơn của những khó chịu, những nóng nảy trong con người mình bấy lâu nay là gì. Thì ra, nó bắt nguồn từ một sự không trọn vẹn từ tuổi ấu thơ. Văng vẳng trong đầu con hiện tại là những lời ca mà hồi nhỏ con hay hát cho ba mẹ nghe:

“Ba sẽ là cánh chim cho con bay thật xa

Mẹ sẽ là nhành hoa cho con cài lên đầu

Ba mẹ là lá chắn che chở suốt đời con

Khi con là con ba, con của ba rất ngoan

Khi con là con mẹ, con của mẹ rất hiền

Rồi mai đây khôn lớn, bay đi khắp mọi miền

Con đừng quên con nhé

Ba mẹ là quê hương…”

 

Khi đến với thế giới này, mỗi chúng ta đều mang theo mình một câu chuyện riêng. Trong câu chuyện đó, chúng ta là nhân vật chính, những sự kiện xảy ra là thử thách, và kết quả vượt qua thử thách chính là những bài học cho linh hồn. Hãy biến những trải nghiệm của bạn thành bài học và biết ơn những điều đó. Bởi, tất cả những điều đó đã tạo nên con người của chúng ta ở hiện tại.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!