Lối sống

Câu chuyện về Đẹp

“Vốn dĩ có vô vàn nét đẹp vẫn hàng ngày tồn tại bên cạnh cái gọi là chuẩn mực của nhiều người. Và dù thế nào đi nữa, cái đẹp đó cũng phải xuất phát từ chính người phụ nữ, khi họ dám yêu và tự tin với tất thảy đường nét thuộc về mình, làm nên chính mình.” 

– Tạp chí đẹp


“Kìa! Kìa mày! Gái đẹp!”

Tiếng nhỏ bạn vang lên bên tai tôi một cách sốt sắng và vội vã, theo ánh mắt sáng ngời của Hân, tôi ngước lên nhìn về phía cô gái đang đi về chiếc bàn còn trống phía trước chỗ bọn tôi đang ngồi. Cô có một vẻ đẹp tuyệt vời, làn da trắng mịn và bờ môi căng mọng đỏ hồng, đôi mắt to tròn ánh lên tia nhìn lạnh nhạt, ở cô toát ra một vẻ lạnh lùng và xa cách, nhưng điều đó không làm cho những con mắt xung quanh khó chịu mà ngược lại, càng khiến cho người ta muốn lại gần hơn nữa để được gần người đẹp. Tôi quay lại nhìn Hân, dường như sự xuất hiện của cô gái kia đã ảnh hưởng đến Hân, nhỏ loay hoay với chiếc túi xách của mình và lấy ra một hộp phấn nền, sau đó như một phản xạ có điều kiện của những cô gái thiếu tự tin khi bắt gặp một cô gái đẹp, nhỏ bắt đầu đánh phấn lên mặt mặc dù với tôi thì nó đã quá dày rồi. Tôi đưa tay ngăn nhỏ lại.

“Được rồi! Đẹp rồi! Mày đừng đánh nữa.”

“Mày thấy môi tao có nhạt quá không? Tao bôi thêm tí son nữa nhé?” – nhỏ vừa soi mình trong gương vừa liếc nhìn cô gái đẹp kia như thể so sánh, rồi lại quay sang nhìn tôi hỏi. Gương mặt vốn tươi tắn rạng rỡ vì được uống trà sữa lúc trước giờ đây bị bao phủ bởi nỗi bất an và thiếu tự tin. Tôi nhìn chân mày nhỏ nhíu lại, chợt thấy thương. Tôi nhớ hồi mới vào đại học, khi đó Hân vẫn là một cô bé ngây thơ và vui vẻ. Hân không đẹp sắc sảo nhưng nhỏ có một gương mặt dễ thương với các nét hài hòa dễ nhìn khiến người ta thấy thoải mái. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi Hân chia tay với mối tình đầu tiên. Theo như nhỏ kể với tôi thì lý do chia tay bởi anh chàng kia bị một cô bạn lớp bên hấp dẫn, nhỏ đó là hoa khôi của khóa, da trắng chân dài mũi cao, lại biết cách ăn mặc trang điểm. Sau chuyện đó, Hân như biến thành một con người khác. Nhỏ xin bố mẹ đi sửa mũi, cắt mí. Ban đầu không ai đồng ý, nhưng cuối cùng, nhìn nó khóc bố mẹ nó đành chịu. Tôi còn nhớ khi lần đầu tiên nhìn diện mạo mới của nó, tôi đã mất gần 5 phút để có thể bình tĩnh. Tôi nhớ khi đó câu đầu tiên tôi hỏi nó là: “Có đau không?”

Nó bật khóc và nói: “Đau nhưng đáng!”

Có đáng không bạn của tôi? Tôi nhớ nụ cười ngây thơ và ánh mắt tươi vui của bạn khi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Có lẽ bạn không biết, nhưng với tôi, bạn đẹp nhất khi bạn cười và bạn là chính bạn, là bạn mà tạo hóa đã tạo ra, một vẻ đẹp rất riêng và có một không hai trên thế giới này.

Thời đại mà chúng ta đang sống người ta tôn vinh vẻ đẹp quá cao. Yêu cái đẹp không có gì sai. Nhưng tôi cho rằng quan điểm về cái đẹp hiện tại đã không còn là một tình yêu đơn thuần, mà nó đã trở thành một sự ám ảnh được ngụy trang hoàn hảo dưới vỏ bọc của tình yêu. 

Để được “Đẹp”, chúng ta sẵn sàng làm mọi thứ và nói về phẫu thuật thẩm mỹ như một phép màu thay đổi số phận, chúng ta quảng bá cho vô vàn những tấm gương thoát khỏi đói nghèo nhờ nhan sắc và tôn vinh nó thành một biểu tượng đổi đời mà không nhận ra đó là một hành động ám thị tâm lý, khiến cho chúng ta vô thức tin rằng chỉ cần đẹp là có tất cả. Chuẩn mực của cái đẹp bị đóng khung trong hình mẫu da trắng, chân dài, mũi cao, môi đỏ. Điều đó vô tình khiến biết bao cô gái từ chối chính mình để trở thành một ai đó khác mà các cô tin rằng mình sẽ được xã hội chấp nhận và hạnh phúc hơn. Nhưng cũng vì thế, chúng ta quên đi tình yêu và sự bao dung, thấu cảm. Chúng ta quên nhắc nhở nhau hãy ngừng soi xét vào khiếm khuyết hình thể của người khác, học cách chấp nhận và yêu thương bản thân như chính chúng ta là.

Tôi nhìn xung quanh tiệm trà sữa mà mình vẫn hay ngồi bỗng nhận ra không biết từ bao giờ con người ta đã không còn đủ can đảm dùng mặt mộc để đối diện nhau. Tôi nhớ năm đó, khi phẫu thuật thẩm mỹ vẫn là một điều gì đó xa lạ, những lớp make up chỉ được dùng đến khi có những dịp quan trọng như văn nghệ, biểu diễn nghệ thuật, tiệc tùng, đám cưới,… Khi đó, chúng ta gặp nhau bằng những gương mặt chân thật nhất, nụ cười rạng nỡ nhất với nét duyên dáng phái nữ riêng biệt. Còn bây giờ, ngay cả với người gần gũi nhất, chúng ta vẫn phải dùng mặt nạ make up để đối diện nhau.

HQ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!